Showing posts with label Cận tử nghiệp. Show all posts
Showing posts with label Cận tử nghiệp. Show all posts

Tuesday, March 27, 2018

CẬN TỬ NGHIỆP



Nghe pháp âm tại đây:  https://archive.org/details/ThayDayCanTuNghiep

Đọc thêm các bài: CẬN TỬ NGHIỆP VÀO NIẾT BÀN  

Bây giờ không thể nào mà đi ngay được, bây giờ chỉ tùy theo, tùy theo cái căn cơ của mấy con tu tập tới đâu hướng dẫn tới đó chứ chưa phải có trường học, trường lớp gì hết. Mấy con đã có theo Phật Pháp rồi, mà bây giờ mình đưa ra một cái giáo trình để tu tập từ thấp đến cao thì nó phải có một cái thời gian soạn thảo. Còn bây giờ mà ngay từ cái chỗ mà mấy con biết tu tập, thì tùy theo cái căn cơ sự tu tập đó mà linh động uyển chuyển cho các con tu tập nó không có phí, mà nó cũng có những cái kết quả cho cái sự tu tập của các con và những cái sai giúp cho các con biết để mà dừng lại, đừng có tu tập cái sai nữa mà hãy sửa lại cho được đúng để có được cái sự giải thoát nơi thân tâm của mình.

Đó là những cái điều kiện mà hôm nay mấy con về, được Thầy nhắc lại cái pháp mà Đức Phật tu chứng đạo và biết cách thức mà từ lâu tới giờ mấy con đã được theo Thầy tu tập, được đọc kinh sách Thầy viết. Rồi có những cái sai nào để mình vạch ra cho hết, để thấy được cái sai. Rồi thấy được cái sai rồi mình mới biết được cái đúng, chứ còn mình chưa thấy được cái tu sai của mình thì mình nói mình tu đúng chứ sự thật ra mình chưa có biết được cái sai. Mà hễ biết được cái sai thì mình mới biết được cái đúng. Do như vậy, cho nên vì vậy hôm nay Thầy mới chỉ cho mấy con biết cách thức mà tu.

Như hồi nãy Thầy dạy, hồi sáng Thầy dạy các con biết là mình tu cái pháp nào thì mình tập cái pháp đó cho nó nhuần nhả cái Pháp đó, rồi mình bỏ cái pháp đó đi, rồi mình tập cái pháp khác. Bởi vì cái pháp đó nó sẽ giúp cho mình tu tập cái pháp kế, chứ không phải là muốn tu tập cái pháp thứ hai mà cái pháp đầu tiên mình chưa tu tập được pháp thứ hai mà tu tập kết quả đâu. Cho nên mình phải tu tập cái pháp đầu tiên, rồi bắt đầu mình mới từ tập cái pháp thứ hai, cái pháp thứ hai được rồi mới tu tập tới cái pháp thứ ba, nó đi từng lớp lang như vậy chứ không phải có một cái pháp mình tu từ đầu cho đến cuối mình giải thoát hoàn toàn đâu, không có đâu, không có cái pháp như vậy.

Cho nên vì vậy chúng ta biết Phật pháp nó có nhiều pháp. Mà trong một cái pháp vậy mà tu tập thì nó có những cái câu hữu, tức là có sự kết hợp với nhau để mà tu tập, chứ không phải là tu tập độc đáo có một cái pháp nào riêng biệt một pháp nào. Thí dụ như mình chuyên nhất niệm Phật thì cái đó nó không đúng, mà mình phải tu tập nhiều cái pháp để mà kết hợp nhau lại, để mục đích của nó nhắm vào cái mục đích phải giải quyết được cái tâm, được cái tâm phiền não đau khổ.

Đó, thì hôm nay thì mấy con rõ được như vậy thì trong cái sự tu tập mấy con thấy có cái điều gì cần hỏi thì mấy con cứ hỏi, để từ cái chỗ hỏi đó nó mới lòi ra những cái, nó mới hiện ra những cái sai của mình, mới biết được những cái đúng sau này mà tập (2:48)...

Con ngồi đi, con đừng quỳ con. Con yếu con cứ ngồi đi, con hỏi Thầy cũng được, đừng quỳ, cái thân nhọc nhằn.

Thầy sẽ trả lời cái Cận Tử Nghiệp. Cận Tử Nghiệp là cái nghiệp cuối cùng, cái nghiệp mà mình sắp sửa mình chết, cái nghiệp cuối cùng mà mình tạo ra, cái nghiệp cuối cùng đó mình chết.

Thí dụ như bây giờ mình vừa chửi người ta, rồi mình tắt thở mình chết, cái đó gọi là Cận Tử Nghiệp.

Do cái chỗ mà nghĩ cái Cận Tử Nghiệp đó, cho nên trong cái Tịnh Độ đó người ta mới tổ chức cho Hộ Niệm. Hộ Niệm để giữ cho cái tâm mình nó luôn luôn nó ở trong cái câu niệm Phật, để khi mà bỏ cái thân này nó luôn luôn được giữ cái niệm Phật đó, cái câu niệm Phật đó thì nó sẽ được Phật đưa Thánh chúng đến rước cái linh hồn mình về cõi Cực Lạc, rồi mình vãng sanh.

Vì vậy như trong Tịnh Độ thì nó có tổ chức cái Ban Hộ Niệm. Khi một cái người thân của mình sắp sửa chết thì người ta đưa cái Ban Hộ Niệm đến người ta niệm Phật, người ta tụng kinh rồi người ta niệm Phật để làm cho cái người sắp sửa chết người ta duyên theo cái câu niệm Phật đó người ta giữ, người ta tạo được cái nghiệp, cái nghiệp đó là cái nghiệp thiện, cái nghiệp Niệm Phật, để khi mà người ta chết thì người ta ở trong cái câu niệm Phật đó mà được đức Phật Di Đà rước người ta về cõi Cực Lạc đó là cái ý nghĩa như vậy.

Cho nên vì vậy thường thường cái Cận Tử Nghiệp là cái nghiệp cuối cùng khi chúng ta sắp chết thì cái cơ thể chúng ta nó mòn mỏi, người ta nói nó trăn trở đó, cái người mà sắp chết nó trăn trở. Gọi là khi mà ai có nuôi người bệnh người chết mới biết nó trăn trở, nó đau nhức từ trong khúc xương của cái người bệnh, cái người đang sắp chết thì cái người đó họ nằm xuống họ cũng không yên, rồi họ muốn ngồi dậy, đỡ họ ngồi dậy; rồi vừa ngồi dậy thì họ bảo để họ nằm xuống, cứ đỡ lên, nằm xuống vậy gọi là trăn trở, đau nhức trong người khắp cùng hết. Lúc bây giờ tâm họ nó khổ sở vô cùng, nó đau nhức họ khổ lắm. Cho nên ai có chết, ai mà có chết rồi thì mới biết, chứ ai chưa chết thì chưa có biết trong lúc cái Cận Tử Nghiệp.

Cho nên trong lúc cái tâm nó bị đau đớn quá, nó tán loạn, vì vậy mà nó bất an, nó lo lắng, nó thương nhớ rồi nó khổ sở nó đủ cách hết, nó làm cho người ta rối loạn hết,. thì lúc bấy giờ cái cơ thể bắt đầu nó mòn mỏi quá nó không có chịu đựng nổi nữa. Cho nên cái người đó sau cái rối loạn đó thì họ bị mê, họ mê đi trong cái mê đó thì nó thể hiện trong một cái giấc mộng. Cái giấc mộng đó, nếu mà cái tâm mà cái người đó họ làm ác, họ làm những cái điều ác thì họ sẽ thấy trong giấc mộng đó những cái ác.

Thí dụ như bây giờ họ nằm yên đó, họ hết trăn trở rồi, họ nằm yên, thế nhưng mà lúc bấy giờ họ nằm yên đó họ chưa chết đâu, họ sẽ thấy mộng, họ thấy giấc mộng. Thì cái giấc mộng đó nếu mà họ là cái người giết trâu, giết bò, giết chó, giết mèo rồi đó, thì bắt đầu trong cái giấc mộng đó họ sẽ thấy bò, trâu, chó, mèo đến cắn, đến xé họ, họ la. Cho nên những cái người mà họ làm cái nghề sát sanh, họ giết bò, trâu, heo, dê họ đâm giết đó, tới chừng họ chết họ thấy những loài vật đó lại cắn họ, đó là cái Cận Tử Nghiệp. Tại vì cái trạng thái mà sợ hãi cắn sợ hãi đó thì trong lúc đó họ sợ quá đó, thì khi mà họ thay vì như mình nằm mộng, mình thấy ác mộng mình sợ quá mình giựt mình, mình thức dậy; còn trái lại họ giựt mình cái thì họ đi tiếp tục họ tái sanh, họ tái sanh là cái thân họ tắt thở, họ thở cái hơi thở cuối cùng. Đó gọi là cái Cận Tử Nghiệp.

Cận Tử Nghiệp nó có hai cách: Cái cách mà mình còn tỉnh táo để mình gieo cái duyên đó, một cách thì nó mê man nó thực hiện ở trong giấc mộng. Cho nên người ta muốn cho cái người mà tu theo cái Tịnh Độ đó, người ta lấy cái Cận Tử Nghiệp để mà người ta tạo cho họ cái duyên để cho khi người ta thiếp ở trong giấc mộng đó họ thấy họ cứ niệm Phật, họ thành cái thói quen họ niệm Phật. Cho nên nó không có cái mộng mà thấy những cái ác mộng mà thấy cái thiện mộng. Cho nên có nhiều người tu tập như mình ngủ mình cũng thấy mình niệm Phật, thì họ nói tốt, thì như vậy mình không Niệm nhưng mà nghe luôn luôn lúc nào cũng là ở trong đầu mình nghe tiếng niệm Phật vang ở trong đó, đó là cái tưởng của mình nó Niệm như vậy. Cho nên vì vậy chiêm bao mình cũng thấy niệm Phật, mình ngồi mình không niệm Phật mà nó cũng niệm Phật cái đó gọi là nhất tâm, niệm Phật được Nhất Tâm.

Đó là tạo cái thế để sau khi mà mình sắp sửa chết cái nghiệp niệm Phật nó vẫn luôn luôn hoài còn cái nghiệp mình niệm Phật nó được tái sanh. Nhưng mà sự thật ra, trong khi mà người ta niệm Phật mà người ta làm thiện thì nó tốt. Sợ mình niệm Phật mà mình không làm thiện, do đó mà niệm Phật cho được, khi mà tới cái giờ mình ngồi mình niệm Phật, mình lần chuỗi mình niệm Phật nhưng hết giờ ra thì những cái chuyện ác tham sân si của mình thì vẫn đầy đủ. Thì như vậy cái Niệm Phật đó nó gọi là mình sống ở trong một cái ảo chứ nó không có thật có, bởi vì có cái cõi Cực Lạc Tây Phương thật sự, mà bây giờ mình tưởng ra nó có, rồi mình tưởng ra nó có Di Đà, cho nên mình sống ở trong cái tưởng của mình. Cho nên vì vậy nếu mà mình niệm Phật được nhất tâm bất loạn như vậy thì mình cũng rơi vào cái trạng thái Tưởng, khi chết đi nó cũng sanh ở trong cái trạng thái tưởng, chứ nó cũng không hoàn toàn ở trong cái coi nào được bởi vì đó là cái trạng thái tưởng của mình mà.

Cho nên ở đây Đức Phật đã thấy được cái điều đó, cho nên Đức Phật nói 33 cõi Trời đều là tưởng tri chứ không phải Liễu tri, cho nên cái cõi Cực Lạc đó cũng là cái cõi tưởng tri chứ không phải là Liễu tri. Nhưng mà cõi Cực Lạc đó cũng Bà La Môn nó đã xây dựng trước kia nhưng mà một cái tên khác, sau này Đại Thừa nó xây dựng thì nó lấy cái tên của cái coi Trời đó nó đặt cho cái cõi Cực Lạc thôi chứ không phải là cái gì, nó thay đổi cái tên. Bây giờ mình nghe là Cực Lạc Tây Phương, trước kia thì Bà La Môn nó đặt cho nó là cái cõi Trời. Thì những cái tên như vậy nó chỉ sai khác nhau mà thôi chứ còn cái tưởng thì nó giống nhau.

Còn cái Phương pháp như vậy, cái phương pháp Cận Tử Nghiệp là cái phương pháp làm cái chuyện giả dối. Đời sống mình cứ làm ác đi, rồi tới chừng đó mình nhờ nhiều người tụng kinh, niệm Phật, rồi do đó mình cứ ráng cái tâm mình nương theo cái câu đó đi thì mình cũng được Vãng Sanh Cực Lạc. Cho nên coi như là mình giả dối mình tạo, mình lừa đảo những bậc thí dụ như có ông phật Di Đà thực sự cũng là cách thức để mình lừa đảo ông Phật Di Đà thôi.

Bây giờ tôi làm ác tất cả những cái sự kiện tôi sống tôi làm ác, nhưng mà tới giờ phút đó tôi chỉ cần tôi niệm Phật, niệm Phật nhất tâm đi, mọi người xúm với nhau mà niệm Phật, để cho tôi nghe cái tiếng niệm Phật đó mà tôi nương theo tôi tạo cái Cận Tử Nghiệp đó thì tôi cũng được vãng sanh Cực Lạc. Cho nên cuối cùng thì cái đời sống người đó làm đều những điều ác, chứ không phải điều thiện vì vậy mà cái Cận Tử Nghiệp không phải là chúng ta tạo Cận Tử Nghiệp mà là chúng ta sống đúng, sống đúng cái nghiệp thiện, thì chừng chúng ta chết nó cũng vẫn niệm thiện.

Nghĩa là bây giờ chúng ta biết Phật pháp rồi thì chúng ta biết ngăn ác, diệt ác. Cho nên đến khi mà chúng ta sắp sửa bỏ cái thân này trước cái đau đớn của cái cơ thể mà nó sắp hoại diệt thì nó sẽ có những cái quả của nó nó đau khổ nhưng mà chúng ta vẫn thấy bình thường bởi vì chúng ta đã hiểu rằng nó là cái thọ là vô thường, nó khổ vậy chứ nó không có cái gì đâu mà sợ, cho nên cái tâm mình nó an ổn, nó không có lo lắng, cho nên nó không bận tâm, nó thanh thản, an lạc, trước cái đau khổ đó mà nó thanh thản.

Thì như vậy rõ ràng là từ cái chỗ tu mà cho đến khi mà mình thành tựu cái chỗ Cận Tử Nghiệp này nó vẫn là duy nhất một chứ không hai.

Còn cái kia mình tạo cuộc sống mình những cái ác pháp mà tới chừng này chỉ giả tạo trong cái thời gian mà sắp sửa chết, hoàn toàn giờ nhiều người để mà hộ niệm cho mình, tụng niệm cho mình niệm Phật cho mình để mình duyên theo đó thôi, mình duyên theo đó để niệm Phật để rồi trong lúc đó Cận Tử Nghiệp của mình hoàn toàn nó tốt, nó Thanh Tịnh, nó không có ác pháp . Nhưng mà cuối cùng cái đời sống của mình từ lâu đến giờ mình tạo thành cái nhân quả ác đó thì nó không bao giờ, khi đó người ta bị hôn mê người ta không có tỉnh táo được, người ta hoàn toàn trong khi mà người ta tạo những cái ác, tới chừng cái chết người ta sắp sửa chết thì cái Cận Tử Nghiệp đó nó cũng thể hiện qua cái ác pháp chứ nó không thể nào mà nó thiện được

Mặc dù chúng ta cố gắng gắng hết sức để mà tạo cái Cận Tử Nghiệp đó, Cận Tử Nghiệp là cái hành động, cái suy nghĩ, cái cảm thọ trong cái lúc đó toàn thiện thì gọi là tạo cái Cận Tử Nghiệp tốt. Còn không thì chúng ta cái Cận Tử Nghiệp đó nó hiện ra, như bây giờ đầu tiên là cái Cận Tử Nghiệp nó hiện ra chắc ai cũng biết rằng nó trăn trở rồi, cái nghiệp cuối cùng của mình cái Cận Tử Nghiệp cái nghiệp cuối cùng thì nó đau, nó nhức, nó rã rời từng cái thớ thịt của mình.

Cho nên vì vậy mà cái người mà sắp chết người ta nói trăn trở lắm, phải đỡ lên, nằm xuống; đỡ lên, nằm xuống cả một tiếng, hai tiếng đồng hồ vậy họ mới được nằm yên phải không. Mà khi mà họ nằm yên rồi thì họ lại thể hiện qua giấc mộng, chứ không phải họ nằm yên rồi họ chết đâu. Họ nằm yên rồi bắt đầu họ mê trong giấc mộng, còn có nhiều người họ tỉnh, họ không có mộng, họ không mộng, họ trăn trở vậy. Rồi đến khi mà chết, đến khi chết tới đâu họ biết tới đó. Có nghĩa bây giờ thí dụ cái chân họ chết, họ nói bây giờ đó: mẹ đã chết tới cái chân chỗ này rồi, người ta lạnh tới đâu người ta biết được cái chân người ta chết, mấy người đó tỉnh lắm. Mấy người đó tỉnh là tại vì mấy người đó đã tu con, mấy người có tu tỉnh thức đó, nghĩa là bây giờ mình đi mình biết mình đi, mình ngồi mình biết mình ngồi, rồi sau đó cái thân của mình mà tới khi nó hoại diệt nó không bị mê đó, thì nó có sức tỉnh thì nó không có mê, cho nên thân mình chết tới đâu mình biết tới đó, chết tới chỗ nào là mình biết chỗ đó. Bây giờ nó chết ở đây rồi thì cái người chết họ nói lần lần, lần lần cho mình biết, hễ họ nó chết chỗ nào thì mình rờ chỗ đó nó lạnh.

Cho nên, khi mà Thầy nuôi mẹ Thầy, thì mẹ Thầy nói: Bây giờ mẹ Thầy cái chân nó đã chết tới đây rồi, Thầy rờ ở dưới cái chân nó lạnh rồi, mẹ Thầy nói nó tới chỗ bắp đùi rồi,Thầy rờ ở dưới này, mẹ Thầy nói tới đâu, tới đâu thì Thầy rờ tới đó, Thầy nghe lạnh. Thầy biết Thầy có nuôi mẹ; ông thân Thầy, Thầy nuôi Thầy ẵm bồng Thầy nuôi Thầy biết. Tất cả những người mẹ hay hoặc ông thân Thầy người nào cũng có sự trăn trở, nhưng một người nhanh và một người mau. Cái nghiệp, Cận Tử Nghiệp mà. Khi mở cái nghiệp nhanh thì nó chỉ Thầy đỡ lên chừng, khoảng chừng đỡ lên, ngồi xuống như vậy nó khoảng độ chừng năm, mười phút. Còn cái người lâu cả tiếng đồng hồ lận nó làm cho khổ sở nó kéo dài. Còn có nhiều người còn lâu hơn, nhưng mà ông thân Thầy thì lâu hơn, còn mẹ Thầy thì nhanh hơn bà chỉ có chừng khoảng độ Chừng 5 phút đỡ lên, nằm xuống 5 phút rồi bà nằm yên, rồi bà tỉnh táo bà không có mê. Mà tiếng nói của bà ngọng, không có ngọng nghịu, còn nói được, còn nói chết tới đây nó rõ ràng lắm: Chân của mẹ chết tới đây rồi, rồi tới chừng mà hết nói thì tức là nó đã… thì khi mà hết nói thì toàn bộ cái cơ thể đều lạnh hết, thì đó là cái Cận Tử Nghiệp của chúng ta, cái nghiệp cuối cùng, cái nghiệp cuối cùng là cái thọ cái sự đau khổ của cái người đó trước mấy con. rồi cái trạng thái mà nó sanh ra rối loạn, hôn mê nó là cái nghiệp cuối cùng. Rồi cái giấc mộng nó thể hiện ở trong lúc sắp sửa chết, cái giấc mộng nó cuối cùng thì đó là cái Cận Tử Nghiệp.

Vì vậy mà cái người đời mà chúng ta cái tôn giáo mà nó không hiểu thì tạo ra cái giả dối. Thay vì mình biết Phật pháp mình ráng mình tu thì đó là mình tạo cái Cận Tử Nghiệp sau đó nó sẽ nhẹ hoặc là hoàn toàn nó không có đau đớn nữa,nó không có đau đớn khổ sở nữa.

Cho nên trong khi mà Thầy dặn các con, như hồi nãy Thầy đã dặn khi mà các con muốn thấy Phật, muốn gặp Phật, muốn gặp Thầy thì bất kỳ; bởi vì Thầy nói bây giờ chúng ta gặp nhau nhưng ngày mai cái tuổi tác của chúng ta nó đâu có định cho chúng ta còn sống dai nữa được đâu, nó sẽ mất. Bây giờ khi chúng ta muốn gặp nhau thì phải cố gắng giữ cái tâm mình thanh thản mấy con, dù nó có đau nhức cách gì, dù nó như thế nào chúng ta vẫn thanh thản và khi tâm được thanh thản mà cái thân này nó vừa chết chúng ta cũng vẫn biết rõ ràng, chết bỏ không tiếc, không có hề mà nuối tiếc nó chút gì hết vẫn giữ tâm thanh thản. Còn khi mà chúng ta sợ chết cái bắt đầu nó mất cái thanh thản liền, chúng ta thấy đau khổ quá chúng ta mất thanh thản liền, chúng ta sợ hãi, chúng ta thương nhớ, chúng ta tiếc của là chúng ta sẽ mất thanh thản liền. Tất cả những cái này các con đã từng tu tập rồi, cho nên vì vậy mà các con biết tới chừng đó các con thấy nó là ác pháp hết các con cứ đuổi nó đi, quán xét nó đuổi đi để giữ cho cái Tâm bất động của mình trước cái đó, thì lúc bấy giờ các con có bỏ thân này đi thì các con cũng hoàn toàn là các con sẽ về Niết Bàn chứ không có đi đâu chỗ nào.

Cho nên có một vị tỳ kheo theo Đức Phật tu hành, hôm đó bị đau sắp sửa chết thì Đức Phật đến thăm.

Đức Phật hỏi: Vậy chứ ông thấy thân tứ đại ông như thế nào, có vô thường hay không?

Ông nói: Con thấy vô thường, thật sự là con thấy vô thường.

Rồi Đức Phật hỏi: Thọ như thế nào, hỏi tâm như thế nào rồi hỏi các pháp như thế nào?

Ông nói: Vô thường

Thì Đức Phật nói: Vô thường có khổ không?
Ông nói: khổ

Thì như vậy ông nói được rồi, bây giờ ông đã là nhận được như vậy là ông muốn đi hồi nào đó tự ông ông đi.

Thì lúc bấy giờ bị Tỳ kheo đi, thì các vị Tỳ kheo khác mới hỏi. Ông chết thì các vị tỳ-kheo khác mới hỏi. Vậy chứ ông ta tái sinh ở đâu?

Đức Phật nói: Không có tái sinh đâu hết. Bởi vì cái tâm mà đã thấy thân vô thường, thọ vô Thường, Khổ vô thường, không có còn chướng ngại gì hết, đã thấy nó rõ ràng là nó như vậy thì cái người đó sẽ ở trong cái trạng thái thanh thản, an lạc. Thấy nó vô thường khổ đâu còn dính mắc nó nữa.

Cho nên đối với đạo Phật Thầy thấy đơn giản, quá đơn giản, chỉ còn mình có cánh niệm mình thương nhớ, mình tiếc, mình sợ chết hay hoặc này kia nó làm cho mình rối loạn, khi mình thấy nó là vô thường hết rồi.

Cho nên hỏi đến Pháp có vô thường không? Nói vô thường, mà hễ vô thường là khổ rồi thì còn chấp nó làm gì nữa, thì buông hết rồi còn gì. Khi mà nhận thấy các pháp đều vô thường thì chúng ta còn cái gì mà thương nhớ nữa. Thì cái Cận Tử Nghiệp của chúng ta nó quán thanh thản an lạc rồi chứ gì. Như vậy là rõ ràng chúng ta vào Niết Bàn chứ còn gì nữa. Bây giờ mấy con tu không có tới đâu hết, bây giờ mấy con xả chưa hết đâu, mà tới giờ phút đó mấy con giữ được? Không giữ được.

Cho nên con đọc lại cái bức thư mà Thầy gửi cho cô Liễu Kim, chắc ở đây mấy con có ai đọc bức thư cô Liễu Kim rồi chứ gì. Cô Liễu Kim, Thầy gửi cho cô Liễu Kim, cô bị ung thư cô đau khổ lắm, nhưng mà cô vẫn dùng cái pháp hướng đến Thầy mà cô chuyển được. Bẩy lần cô đi mổ mà cô vẫn thấy thản nhiên, cho nên vì vậy mà cuối cùng một ngày nào mà cô chết thì chắc chắn là cô sẽ được thanh thản an lạc không có gì đâu. Cô trở về với cái trạng thái mà Chư Phật đang ở đó. Thì như vậy là rõ ràng cô cũng tu chưa hoàn toàn, cô cũng là cư sĩ, cũng có chồng có con, cũng bao nhiêu cái nợ nần của thế gian cô cũng đủ như mọi người hết, nhưng mà chỉ biết pháp của Thầy, chỉ giữ được cái tâm thanh thản trước cái cảm thọ mà của cái bệnh ung thư, các con biết nó đau ghê gớm lắm, nhưng mà cô vẫn thản nhiên. Một cái người nữ mà có cái sức chịu đựng cái phương pháp Như Lý Tác Ý của Thầy dạy, mà cô chịu đựng vượt qua từng những cái đau khổ đó thì các con biết rằng nó không thường đâu. Vậy mà người ta kiên trì, người ta vẫn thản nhiên trước cái sự đau khổ đó để rồi người ta giữ được cái tâm thanh thản của người ta thì đó gọi là tạo Cận Tử Nghiệp đó mấy con. Cách thức Thầy hướng dẫn cho cô Liễu Kim đó.

Rồi cô Diệu Liên, thì cô cũng vừa mất ở đây, cũng ở ngoài Hà Nội đó con, khi mà cô mất thì cô cũng xin Thầy một bức thư, Thầy nói Thầy đã viết bức thư đại diện chung cho cô Liễu Kim thì mấy con cứ dựa vào đó thì mấy con sống như vậy là các con sẽ gặp Phật và có thể gặp Thầy không có xa Thầy đâu.

Thì hôm nay về Cận Tử Nghiệp Thầy trả lời cho mấy con thấy đó là một vấn đề quan trọng của tuổi tác mấy con, mấy con hãy hiểu nó, để mà tạo cho cái Cận Tử Nghiệp của mình. Mặc dù cái đời của các con, trước cái đời của các con có làm nhiều tội lỗi chứ không phải, vì nuôi con chó lớn khôn các con làm các con chưa biết Phật pháp thì ít ra các con cũng phải có làm những cái tội lỗi, mà những cái tội lỗi đó thì cái quả, cái Cận Tử Nghiệp của các con, các con phải lãnh nó chứ không phải là các con trốn chạy đâu. Nhưng mà các con biết pháp rồi thì tâm các con bất động trước cái nghiệp quả đó các con không có dao động, không có sợ hãi, không còn nuối tiếc nữa thì ngay đó các con sẽ được giải thoát hoàn toàn. Cho nên chỉ có cái tâm bền chí và kiên cường của mình thì ngay đó là mình sẽ vào Niết Bàn chứ không mất đi đâu, vì cái tâm thanh thản, an lạc, vô sự là cái duyên nó không thể nào mà tái sanh luân hồi được. Nó không có cây nhân quả ở trong đó được mà làm sao tái sinh luân hồi

Bởi vì chúng ta biết rằng khi một cái người mà đi tái sanh luân hồi là vì còn cái nhân quả, mà trong cái tâm thanh thản an lạc thì không có nhân quả thì không có tái sanh luân hồi. Đạo Phật nó đơn giản để mà chấm dứt luân hồi, chứ đâu phải là đợi phải tu nhập Tứ thiền, hay là Tam Minh nó mới hết sao, không phải đâu. Bất động trước các pháp bất động, cho nên Bất Động Tâm Định là một cái Định làm cho tâm mình không có dao động, không có động thì ngày đó chúng ta đã thành tựu đạo giải thoát rồi.

Nhớ cái bài hôm nay là cái bài Cận Tử Nghiệp các con nhớ kỹ để mà giữ cái Cận Tử Nghiệp của mình hoàn toàn tốt đẹp là ngay bây giờ, ngay bây giờ các con tu để giữ được tâm thanh thản, an lạc, vô sự cho đến khi Cận Tử Nghiệp đó là tại vì các con tu nó mới có, chứ còn thật sự ra không có người nào mà không tu mà tới đó mà các con giữ được cái tâm này, không thế nào các con giữ thanh thản, an lạc, vô sự được .

Cho nên hàng ngày các con cứ giận, tức, rồi lo, thương, rồi ghét đủ thứ tới chừng đó làm sao các con giữ thanh thản được, các con hiểu không? Ngay bây giờ các con tập, ngay bây giờ thì tới đó các con sẽ giữ được, bất động được. Đó là cái phương pháp cuối cùng cứu con người thoát khỏi cái sự tái sanh luân hồi mà, nhưng mà chúng ta không biết chúng ta cứ lơ lỏng.

Cho nên từ ngay bây giờ các con biết Phật pháp rồi thì các con đừng có lơ lỏng mà phải giữ gìn cái tâm thanh thản, an lạc, vô sự; nó đâu phải là cái pháp gì mà tôi cực khổ đâu. Mỗi một cái chướng ngại, một cái gì phiền não trong lòng của các con thì các con đẩy lui nó đi thì nó thanh thản an lạc trở lại chứ có gì, đơn giản đến đơn giản như vậy.  


Cho nên Đức Phật gọi là ngăn ác, diệt ác; các pháp ác không nên làm nên làm các pháp thiện. Rõ ràng là lời Đức Phật dạy mà, chứ Thầy đâu có dạy cái gì khác đâu, để làm gì để cho tâm mình thanh thản, an lạc, vô sự chứ gì, để cho mình trở về với Niết Bàn chứ gì cái chỗ mà không tái sanh luân hồi, có phải thực tế không. Các con thấy ai cũng biết hết rồi, nhưng bây giờ chúng ta cố gắng để chúng ta làm để chừng mà chúng ta bỏ thân nhận chúng ta có đủ cái sức nó bất động Tâm chứ còn nếu không có từ bây giờ thì tới chừng đó chúng ta không đủ sức mà giữ nó đâu.

Bài ghi chép từ pháp âm, Trưởng lão Thích Thông Lạc giảng. Quý bạn quan tâm mời nghe pháp âm từ phút 00: 20':53" theo link https://archive.org/details/ThayDayCanTuNghiep

Đánh máy: bạn Nguyễn Thị Ngọc

Thursday, March 1, 2018

NGHIỆP GIẢI THOÁT VÀ SỨC TỈNH THỨC

I- Hóa sanh và nghiệp không tham sân si

II- Bốn giai đoạn tỉnh thức

 
I- HÓA SANH VÀ NGHIỆP KHÔNG THAM SÂN SI

... Nếu bị lạnh quá thì cái trứng nó bị ung, thì trong ống nghiệm người ta cũng phải giữ cái nhiệt độ, ôn độ như thế nào để những cái gen đó nó mới phát triển ra được, chứ còn không khéo thì nó bị hoại diệt, đó là cách thức mà bây giờ khoa học đã tiến triển, nó đã làm cho chúng ta thấy rõ ràng là chứng minh cụ thể trên vấn đề thai sanh và noãn sanh.

Bây giờ hóa sanh thì các con hiểu như thế nào mà đức Phật nói có hóa sanh?

Hóa sanh không có nghĩa là như con sâu mà hóa thành con bướm, không phải. Ở đây hóa sanh là người đó có đủ năng lực, cái năng lực đó gọi là Bảy Giác Chi. Bảy cái trạng thái Bồ đề, Trạch pháp giác chi là cái cuối cùng hướng tâm của họ. Họ muốn nhìn vào cái chổ nào đó, cái đó sẽ tạo thành cái năng lực nó muốn là nó làm được. Cho nên, người hóa sanh là người phải có năng lực hướng tâm. Cũng như bây giờ họ muốn hóa sanh thì họ hướng trong không gian chúng ta tất cả các gen, nó đầy đủ các gen, nó hướng nó hợp các gen này lại trong môi trường độ ẩm là năng lực của tâm họ, nó tạo thành cũng như trong ống nghiệm, cho nên nó hợp lại rồi nó sanh ra ngay liền một con người hẳn hòi hoàn toàn, cũng y như con người chúng ta.

Nhưng mà người có năng lực như vậy là con người toàn thiện, con người phải ly duc ly ác pháp hoàn toàn thì mới có năng lực đó mà làm. Cho nên, khi mà chúng ta tu tập thì chúng ta ly dục ly ác pháp thì Bảy Giác Chi nó xuất hiện, chứ không phải bảy pháp giác chi mà tu tập. Nhưng mà đầu tiên là Trạch pháp giác chi, chúng ta nương vào đó mà chúng ta tác ý, niệm câu đó ra, đó là Trạch pháp giác chi. Nhưng mà chúng ta tu đúng trên Tứ Niệm Xứ, Bảy Giác Chi xuất hiện thì Tinh tấn giác chi xuất hiện trước, chớ không phải Trạch pháp giác chi, mà chính Trạch pháp giác chi là pháp hướng tâm cuối cùng, cái năng lực cuối cùng của nó gọi là Dục như ý túc. Bởi vì trong Tứ Như Ý Túc có Dục như ý túc, chúng ta muốn cái gì nó làm cái ấy, đó là Trạch pháp giác chi, tự nó trạch ra bằng cái năng lực của nó.

Cho nên trên cái sự hóa sanh nó phải có cái năng lực đó, người đó mới hợp các gen, mới hóa sanh được, vì vậy mà nó hợp trên không gian chúng ta đủ các duyên. Còn trái lại nhà khoa học thì họ không lấy từ trong không gian này các gen được (họ lấy được nhưng bây giờ chưa tới gian đoạn mà họ có thể lấy trong không gian các gen) mà bằng cách họ lấy tinh trùng của người nam và noãn châu của người nữ họ mới bỏ vào một cái ống nghiệm, để rồi từ đó nó mới tạo ra một con người. Thì nhận xét qua nhiệt độ, ôn độ của bào thai như thế nào để tạo thành con người thì ở trong ống nghiệm nó cũng giữ cái ôn độ đó, do đó nó tạo thành. Do đó trong cái ôn độ đó cái gen này, cái nguyên tố này nó sẽ tạo thành, thì đó nó phải giữ cái ôn độ. Còn cái này hóa sanh, người ta giữ ôn độ bằng năng lực của tâm người ta, cho nên nó đặc biệt mà nó rất tuyệt vời, vì vậy mà gọi là hóa sanh. Cho nên từ xưa đến giờ người ta không hiểu đức Phật hóa sanh như thế nào!?

Không phải là biến hóa, mà là hợp các gen để trở thành một con người, nhưng con người đó là con người toàn thiện bởi vì người mà sanh nó ra là một vị A la hán rồi, một người vô lậu rồi, tâm họ ly dục ly ác pháp hoàn toàn, tức là toàn thiện, cho nên họ hợp lại với cái tinh thần toàn thiện đó thì con người đó sẽ sống với chúng ta không được. Nghĩa là con người đó có hóa sanh ra thì con người đó sống với chúng ta không được là tại vì con người chúng ta quá ác, lấn chiếm người ta hoài, thì cái người toàn thiện bao giờ họ cũng nhẫn nhịn chúng ta, họ cũng lui, họ không bao giờ chửi chúng ta lại. Cũng như bây giờ, ví dụ như Thầy tu hành tới mức độ này, các con chửi Thầy, Thầy không giận, phải không? Nhưng bây giờ các con thấy cái chùa Thầy các con cứ lấn riết, lấn riết rồi chiếm luôn chùa Thầy thì Thầy cũng bỏ luôn mà đi, cho nên Thầy bơ vơ sống không được. Và món ăn của Thầy, Thầy vừa dọn lên, các con nhảy lên các con lấy các con ăn đi thì Thầy cũng nhịn không có đòi hỏi, không có giựt trở lại, đó là người toàn thiện. Người ta nhẫn nhục, tùy thuận tất cả mọi cái, người ta an vui, vì vậy mà cái người toàn thiện thì sống với cái người chúng ta không được, bây giờ sống với con người chúng ta cũng không được.

Cho nên, hồi nãy Thầy có nói nếu có cái thế giới của chư Thiên, thế giới của chư Phật mà con người chúng ta lên trên đó thì chúng ta sống với các người đó không được, là tại vì chúng ta sống cái kiểu mà chúng ta tham lam quá thì lên trên đó chúng ta ăn hiếp mấy người đó. Cho nên mấy người đó họ cũng không muốn cho chúng ta lên đâu. Buộc lòng như vậy, bởi vì cái tâm của chúng ta chưa có chuẩn bị cho mình những cái tốt, mình lên đó làm sao được, bằng chứng là chúng ta phải ngăn ác diệt ác, sanh thiện tăng trưởng thiện. Chúng ta sống toàn thiện, thì bấy giời chúng ta không muốn họ cũng rước chúng ta về trên.

Đó là đặt vấn đề có, nhưng mà sự thật là không có, mà ngay cái trạng thái của chúng ta. Mà trạng thái của chúng ta nó được thanh thản, an lạc và vô sự , nó là Niết bàn, nó là trạng thái giải thoát, vì vậy mà từ trường đó vẫn là từ trường thiện. Cho nên khi mà không tu thì chúng ta có cái nghiệp lực thiện ác mà tái sanh luân hồi chứ không phải linh hồn, mà khi tu thì chúng ta có cái nghiệp, cái nghiệp không tham sân si. Hằng ngày Thầy tác ý như thế này: “Tâm như cục đất không tham sân si”, không ngờ nó trở thành cái nghiệp không tham sân si, cái tác ý này nó mới tạo thành cái nghiệp không tham sân si, cái lực của nó. Cho nên cuối cùng Thầy còn có được cái này, chứ một người tu rồi chết thì ngũ uẩn này nó không còn một cái vật gì nữa mà nó còn cái nghiệp của nó, cái sức tác ý của nó, tâm không có tham sân si. Nhưng mà tới chừng mà tác ý tới mức mà tham sân si nó không còn thì cái lệnh này lại là cái lực không tham sân si gọi là nghiệp không tham sân si, còn cái nghiệp tham sân si nó luôn luôn tái sanh luân hồi; còn cái nghiệp không tham sân si luôn luôn nó vĩnh viễn nó chấm dứt không còn tái sanh luân hồi bởi vì nó không còn tham sân si nữa.

Cho nên cái người tu, hỏi nó còn cái gì, nghĩa là bây giờ mình tu mà ngũ uẩn mình cũng hoại diệt mất hết, cái người không tu cũng mất hết thì vậy tu để làm gì?

Rõ ràng người không tu thì còn cái nghiệp tham sân si đi tái sanh luân hồi; còn người tu thì còn cái nghiệp không tham sân si, cho nên đức Phật ví dụ: Một cây kia mới mọc lên thì vỏ và giác, nó đâu có cái lõi phải không? Nhưng mà quá trình thời gian nó lớn lên thì nó sẽ có lõi. Chúng ta cũng như cái cây mới mọc mà không tu tập thì cái cây của chúng ta không bao giờ có lõi, mà do tu tập chúng ta mới có lõi, phải không? Do như vậy mà đức Phật đưa ví dụ chúng ta như một cái cây, thì cái người hỏi khi một người tu tập rồi thì thành cái gì thì đức Phật lấy ví dụ, một cái cây dạt bỏ vỏ, bỏ giác thì còn cái lõi chứ, nhưng mà cái lõi đó nó không phải tự có ở từ cái cây mới mọc lên đâu.

Cho nên, chúng ta nói có Phật tánh, người nào sanh ra cũng có Phật tánh, thực sự đây là không hiểu, nó đâu có. Nó bất tịnh, nó ô nhiễm, cái tâm của chúng ta bây giờ do tham sân si nó ô nhiễm, bất tịnh, nó đâu có thanh tịnh sẵn đâu. Cho nên, một đứa bé nó sanh ra, ví dụ như ông Khổng Tử nói: “Nhân chi sơ tánh bổn thiện”, ông ta nói sai! Tại sao sai? - Tại vì một đứa bé sanh ra nó có mang theo cái tham sân si của nó dữ lắm. Thật sự ra một đứa bé, ai dạy nó sân, thế mà nó khát sữa nó đòi, nó làm dữ lắm. Có sân không? - Chúng ta thấy rõ ràng nó đâu có thiện đâu, nó đang ở trong ác pháp chứ. Như vậy rõ ràng chúng ta thấy mặc dù đức Thánh Khổng Tử là một vị Thánh nhưng có cái nói đúng, có cái nói sai, chứ không phải là đúng hết.

Còn đức Phật xác định xác định rất đúng, cái chổ là cái nhân của chúng ta tham sân si tái sanh cho nên tái sanh, lúc bấy giờ đứa bé vừa sanh ra đã thấy cái tướng của nó rồi. Nó khóc thét, rõ ràng là nó đang tức giận, bởi vì nó phải chui qua một cái ngõ quá chật, quá đau, cho nên nó phải tức, nó phải khóc chứ. Mà nếu nó không khóc thì người ta cũng phải móc miệng cho nó khóc nữa, tại sao vậy? - Tại vì, nếu không làm cho nó đau thì nó không khóc, còn làm cho nó đau thì nó khóc. Vì vậy mà người ta phải tìm mọi cách để cho nó sống lại với cái nghiệp của nó, chứ không khéo thì nó phải chết, phải không? - Bởi vì nếu mà sanh đứa trẻ ra mà nó không khóc là đứa nhỏ này sắp chết. Cho nên, do như vậy chúng ta đã thấy rằng, phải tạo cho nó sống lại cái nhân quả của nó.

II- BỐN GIAI ĐOẠN TỈNH THỨC

Còn hồi nãy Chân Giác hỏi Thầy: “Tại sao người tu theo đạo Phật mà người không tu vào bào thai thì không biết?”.

Bởi vì ngay từ chổ “hành”, “vô minh” sanh “hành”, “hành” sanh “thức”. Cái thức này do huân cái nghiệp như thế nào mà cái thức này ngay đó biết liền?

Có bốn giai đoạn tập tỉnh thức:

Giai đoạn thứ nhất: Khi chúng ta còn mang thân này, chúng ta đã tập tỉnh thức, cho nên cái hành động mà chúng ta tập tỉnh thức nó vẫn thải ra cái nghiệp chúng ta. Hằng ngày chúng ta tập tỉnh thức mà, “Tôi đi tôi biết tôi đi”nè, “Hởi thở, biết hơi thở ra vô” nè, thì cái sức này nó luôn luôn thải ra theo cái nghiệp của chúng ta. Cho nên khi mà cái nghiệp luân hồi của chúng ta nó còn, tức là cái nghiệp tham sân si chúng ta còn chứ chưa hoàn toàn nhưng chúng ta có cái sức tỉnh thức, phải không? Cái sức tỉnh thức đó nó cũng tiếp tục với những cái từ trường của tham sân si của chúng ta mà thải ra. Cho nên khi mà vào bào thai này thì đứa bé này nó tập tỉnh thức có một mức độ nào đó thôi, cho nên nó vào bào thai nó biết. Bởi vì cái từ trường nó đi vào tiếp duyên với bào thai của mẹ nó thì ngay đó là khi cái thức này vừa, chúng ta tập tỉnh thức chứ gì. Phải không? Bây giờ cái thân chúng ta vừa bỏ thì từ trường của chúng ta nó tiếp nhận với cái “hành” của vô minh của người cha của nó, thì nó nó biết ngay liền là cái thức của nó vừa bỏ xuống, thì nó vừa mất cái này thì nó biết cái từ trường của nó đang tiếp nhận vào cái gia đình nào nó biết rồi. Thì khi mà mất cái biết ở đây rồi thì nó hết biết rồi.

Bây giờ người nằm ở trên gường bệnh thì nó sẽ thực hiện qua cái gì mà để nó biết? - Nó qua cái giấc mộng của nó, chứ không phải là hoàn toàn nó không giấc mộng. Bây giờ cái người mà sắp chết nằm mộng, thấy những ác mộng, họ sợ hãi, rồi họ la họ mới chết, đó gọi là cận tử nghiệp, nghiệp cận tử của nó. Bây giờ cái người này họ đang sắp sửa chết, họ đang nằm trên cái mê muội hoàn toàn, nhưng không ngờ cái mê muội là giấc mộng của họ. Họ thấy như thế nào? – Trong khi đó cái tưởng nó hoạt động, họ thấy họ đi vào trong cái nhà đó, rồi họ vào trong cái bụng mẹ họ. Thì cái thức của họ còn đang sống trên cái thân của họ, nhưng khi mà họ nhập vào cái thì họ mất, họ mất thì họ chết. Là tại vì họ thấy cái từ trường của họ qua cái tưởng của họ, nó thực hiện qua cái biết của họ để đi vào trong cái này.

Thì bởi vì họ còn sống thì cái tưởng họ còn hoạt động, các con có hiểu không? Cho nên khi đó cái tưởng nó thấy cái nghiệp của nó, tức là cái hành động mà nó thải ra cái từ trường đó, khi mà nó còn sống thì nó thấy cái từ trường đó, nó thấy những cái từ trường của nó như là nó. Bởi vì cái tưởng nó làm như là nó. Cho nên khi đó nó vào trong bụng mẹ thì nó không còn biết nữa, là ở bên đây nó chết rồi. Chứ không phải là có linh hồn vào bụng mẹ, mà cái thức của người còn sống này nó đang ở trong cái mộng, cái giấc mộng. Cho nên cái tưởng uẩn của nó hoạt động thành cái giấc mộng đó, cho nên nó ở trong giấc mộng đó nó thấy nó đi vào cái gia đình đó, rồi nó chui vào bụng mẹ của người đàn bà đó thì tới đó nó mất, nó không còn biết nữa. Tức là nó thành cái bào thai, tức là nó chuyển qua thức mới khác, nó không biết nữa rồi. Tức là nó tu có tỉnh thức trong khi nó còn sống, còn khi mà nó vào cái thân khác, nó không biết nữa rồi. Tức là cái thức mới rồi, chứ không phải là cái thức cũ. Còn cái thức cũ là cái tưởng của nó, các con hiểu không? Nó tưởng nó, giấc mộng mà, nó thấy như nó đi vào thai, các con hiểu không? Các con hiểu cái chổ này chưa?

Cái chổ này rất là khéo léo, rất là thiện xảo lắm. Bây giờ cái người bệnh này, nó sắp sửa chết, thì nó thực hiện qua giấc mộng, gọi là cái cận tử nghiệp của nó. Bây giờ nó mới thấy rằng nó đang nằm mộng như vậy, nó thấy rằng nó đi vào. Cũng như nó nằm mộng, nó thấy người ta dí nó nó chạy trốn trong đám cỏ. Trong giấc mộng nó ngỡ rằng nó chui trong đám rừng. Không ngờ nó sang làm một con kiến, tức là nó vào bào thai của con kiến nó sanh ra con kiến phải không? Nó thấy nó chui vào trong đám rừng, không ngờ là cái đám cỏ mà ở trong giấc mộng nó thấy đám rừng. Nhưng mà khi người này chết rồi thì sanh làm con kiến, vì nó chui vào đám cỏ, trong đám cỏ có một bầy kiến ở trong đó. Nó vào bào thai của con kiến, vì vậy mà nó sanh ra nó làm con kiến con. Mà trong khi nó là con người, nó đang nằm, rồi nó mộng nó thấy người ta dí nó sợ quá, nó chạy, nó chui trong đám rừng nó trốn. Nhưng mà không ngờ, nó chui trong đám rừng là nó chui trong đám cỏ. Bởi vì cái tưởng thì nó thấy nó là đám rừng, nhưng mà sự thật là đám cỏ. Do đó, trong đám cỏ nó có bầy kiến trong đó. Không ngờ rằng nó chui vào đám rừng nó vô trong đó thành một con kiến và nó trở thành một con kiến con, mà nó không ngờ khi cái thân này bỏ là nó trở thành cái bào thai của con kiến.

Còn chúng ta thấy cái đầu tiên mà Thầy trả lời để cho mấy con biết là cái giai đoạn mà tỉnh thức thứ nhất là nhập vào bào thai, tôi còn biết tôi vào bào thai. Và lúc bây giờ cái gì biết tôi vào bào thai? - Không phải là cái ý thức mình biết đâu. Nó mất đi, nó thực hiện qua giấc mộng, cho nên cái tưởng thức nó mới thấy nó đi vào cái bào thai nó vào cái bụng mẹ của người đàn bà nào đó. Cho nên đức Phật diễn tả thế này, hầu hết là không có ai hiểu, chỉ có người tu nhập định người ta mới thấy được cái điều này rất rõ. Cho nên vì vậy khi đó nó ở trong cái giấc mộng, nó mới thấy cái biết của người này, họ sắp sửa chết chứ chưa chết, cho nên cái tưởng nó hoạt động. Khi mà nó vào bào thai thì nó chết, nó chết thì cái tưởng nó cũng ngưng hoạt động luôn, nó cũng hoại diệt luôn, cho nên nó mất, hết biết rồi. Tức là nó chuyển qua một cái thân khác rồi, do đó nó không còn biết nữa.

Bây giờ cái người còn sống như chúng ta tu tới giai đoạn tỉnh thức thứ hai. Thì bắt đầu bây giờ vào bào thai, tức là ở trong giấc mộng nó thấy nó vô đây rồi, rồi bắt đầu vô đó nó còn biết. Nó mất cái thân này thì cái thức mới nó còn biết, chứ không phải cái thức cũ nó biết nữa. Cái thức của ngũ uẩn mà cái thức của người chết này nó hoàn toàn nó mất, phải không? Bây giờ nó còn biết ở trong bụng mẹ. Tức là nó nằm trong bụng mẹ thì nó biết nó nằm trong bụng mẹ thì cái thức đó nó biết. Thì cái thức này là thức mới là do cái sức tỉnh thức chúng ta tu, cho nên nó đi qua bên đây nó còn biết. Còn cái sức tỉnh thức của chúng ta mới ở giai đoạn một thì chúng ta chỉ biết chúng ta vào bào thai mà thôi. Cho nên Chơn Giác lúc nãy hỏi, con nhớ không? Mình vào bào thai mình còn biết, sau khi vô bụng mẹ rồi thì hết biết, vì nó qua cái tưởng thức mới của chúng ta trong thai nhi, cái thức còn nằm đó nhưng nó không biết, nó không còn biết nữa. Bởi vì “vô minh” sinh “hành”, “hành” sinh “thức” nó mới có cái thức mới này. Nhưng mà cái thức mới này do công phu mà chúng ta tu tập sức tỉnh chúng ta thải từ trường ở trên không gian, nó mới sanh làm một đứa trẻ thứ hai thì cái thức tỉnh thức nó chỉ mới biết nó vào thai mẹ thôi, chứ nó không hơn nữa.

Bây giờ chúng ta tu tới giai đoạn thứ hai, giai đoạn kế tiếp thứ hai thì vào thai mẹ chúng ta lại biết. Nghĩa là nằm đó cho đến khi mà bà mẹ sắp sửa sanh ra thì chúng ta không biết, sức tỉnh thức nó mất rồi, nó không biết. Khi mà đau đớn quá nó mất cái biết rồi. Cũng như bây giờ chúng ta thấy chúng ta mạnh khỏe chúng ta còn tỉnh, nhưng mà khi đau đớn quá rồi chúng ta mất sức tỉnh rồi, hết biết rồi, có phải đúng không? Lúc bấy giờ chúng ta không còn biết nữa, do đó đứa bé sắp sửa bà mẹ sanh ra nó không biết, mà hồi nó ở trong bụng mẹ nó còn biết, tôi đang nằm trong bụng mẹ nó biết rất rõ, phải không?

Rồi bắt đầu bây giờ mình tu lên cái tầng thứ ba. Lúc bà mẹ sinh ra nó đau đớn lắm, lúc bấy giờ mình cũng biết đau, biết đớn, biết đủ thứ hết, biết rõ ràng. Rồi ngay cái đầu sanh ra mình cũng biết nhưng khi lọt lòng nó quên hết, nó không còn nhớ hồi đó mình là ai, mình không nhớ được.

Cho nên đến giai đoạn thứ tư, lúc bây giờ khi mà chúng ta tu tới sức tỉnh thức thứ tư. Khi mà chúng ta sanh ra chúng ta còn nhớ lại hồi đó mình ở làng nào, xã nào, tên gì, ở xứ nào, … nó biết sạch hết. Cho nên, có nhiều đứa nó sanh ra nó biết nhà, biết làng, biết xã nó đó. Đó là cái sức tỉnh thức thứ tư rồi. Ở trên kinh điển của Phật dạy chúng ta bốn giai đoạn tập tỉnh thức mà. Cho nên các con thấy nếu đứa bé sanh ra nó biết cha mẹ nó đời trước ai là ai, ở trên xứ nào, làng nào thì đứa bé thật là kỳ lạ thiệt chứ. Nhưng mà thật sự ra cái sức tỉnh thức của nó chứ gì. Cho nên các ông Lạt Ma hầu hết là tu vào cái sức tỉnh thức này.

Cho nên có nhiều ông Lạt Ma sinh ra biết được đời trước của mình chứ gì? Các con nghe đọc sách của Tây Tạng chưa? Đó là những điều kiện mà giáo lý của nhà Phật đã xác định điều đó. Nhưng chúng ta tỉnh thức chưa phải là để mà giải thoát. Cho nên mấy ông Lạt Ma chưa giải thoát, có thần thông thật nhưng mà chưa giải thoát. Do Mật Tông mà luyện thần thông tưởng, cho nên nó có những cái đặc biệt nhưng cái đặc biệt đó chưa giải quyết được vấn đề sanh tử luân hồi, các con hiểu điều đó chưa? Nó rõ ràng cụ thể. Cho nên nó có bốn giai đoạn tỉnh thức chứ không phải một giai đoạn đâu.

Mình tập cái pháp gì, tỉnh thức đến mức độ nào. Thầy nói bây giờ cái phương pháp nội chúng ta đi kinh hành không, chúng ta cũng tập từng giai đoạn tỉnh thức của nó, các con hiểu không? Bây giờ đi kinh hành như thế này:“Tôi đi tôi biết tôi đi”, thì các con bước đi biết bước đi thì các con biết tổng quát cái bước chân. Trong những hành động của bước chân các con có biết chi li ở trong đó không? - Chưa biết! Cho nên nó chưa kỹ, nên tỉnh thức đó nó chưa phải là giai đoạn 3, giai đoạn 4 đó được. Cho nên khi mà tập thân hành niệm, Thầy nói như thế này nè, các con thấy rất rõ ràng cụ thể. Khi mà tập thân hành niệm, đức Phật dạy thân hành niệm, tu trong các hành động của mình chứ gì? Thì ví dụ như bây giờ đây là cái chân trái, đây là cái chân mặt này. Thầy bảo: “Chân trái bước!”, thì lúc bấy giờ Thầy mới chú ý trên cái chân của Thầy, Thầy mới thấy, Thầy bảo: “Nhón gót lên!” thì chân trái nhón gót lên, chứ nó có đưa cái như vầy. Thì nếu nó đưa cái vầy là nó có “Nhón gót lên” rồi “Đưa chân tới”, … nó nhiều hành động trong này mà mình chỉ biết bước không thì đó là giai đoạn tỉnh thức thứ nhất. Các con hiểu điều đó chưa?

Bây giờ cái giai đoạn thứ hai, thứ ba của nó nó phải tu tập như thế này. Thì bây giờ giai đoạn mà để tỉnh thức thật cho thật sự tỉnh thức thì cái “Chân trái bước” thì chân trái phải dở cái hành động của nó “Nhón gót lên”, rồi nó mới “Đưa cái chân lên”, đó là hai hành động của nó trong một bước đi rồi. Bây giờ “Đưa chân tới” là một hành động, rồi nó “Để chân xuống”, rồi nó “Hạ gót xuống” thì nó mới được gọi là cái bước chớ. Còn mấy con nói bước là mấy con chỉ biết tổng quát không thì sức tỉnh thức có đầy đủ không? Có trọn không? Như vậy là mấy con bảo tôi sinh ra tôi phải biết nhiều đời nhiều kiếp, chắc chắn tôi sinh ra tôi biết đời trước tôi là ai thì sức tỉnh thức mấy con có không? - Đâu có!

Mà sức tỉnh thức đó tu để làm gì, các con biết nó thải ra không gian, bởi vì mỗi hành động của chúng ta đều lưu lại trong không gian hết chứ. Nó mới tương ưng, nó mới đi tái sanh chứ, chứ đâu phải linh hồn chúng ta tái sanh. Cho nên ví dụ bây giờ mấy con học giỏi sinh ngữ, giỏi toán này, … thì nó đâu mất. Những từ trường học giỏi của mấy con nó thải ra, cho nên các con thấy đời nay các con dốt, các con ráng học thì đời sau các con thông minh là do mấy con đã học rồi. Thì cái mà mấy con học tức là cái hành động mà mấy con làm, nó thành từ trường của mấy con chứ, nó làm sao mất. Nó tái sanh nó đi theo, cho nên cái sức tỉnh thức nó cũng đi theo nó đó chứ, mặc dù nó qua một thân mới, một cái thức mới, nhưng mà cái sức tỉnh thức đó nó phải còn chứ nó đâu mất được. Nó cũng theo mấy con chứ! Dù ngàn lần cái thức mới của mấy con nó vẫn mang theo chứ, nó đâu mất.

Cho nên trên cái sự tu tập của Phật thì phải hiểu rõ, rất rõ, chỉ có những người mà nhập được các định, người ta mới quan sát được tất cả những sự kiện xảy ra. Ngồi đây mà người ta dùng cái Thiên Nhãn Minh, tức là cái trí tuệ Tam Minh người ta quan sát được vũ trụ, mà vũ trụ là vô cùng, vô tận. Người ta ngồi đây người ta nhìn như mình nhìn chỉ ở trong lòng bàn tay, thấy trước mặt mọi vật. Thì các con thấy người ta tu hành người ta rất vất vả cực khổ, ăn ngày một bữa, người ta sống đâu có phải như ngoài đời đâu. Người ta sống một mình mà đền đáp lại công lao tu tập của người ta bằng cách người ta tu đến mức độ mà người ta ngồi quan sát vũ trụ, người ta biết được tất cả những hành tinh trên không gian này là như thế nào, đâu phải người tu chỉ có biết tu mà thôi đâu.

Khi tu rồi người ta quan sát rất kỹ, người ta nhìn thấy con người nó đủ phước duyên như thế nào người ta biết được từng duyên phước của chúng sanh nữa. Bởi vậy khi tu người ta thấy nó cực khổ mà nó không có phí, nó hạnh phúc vô cùng lận, người ta biết được còn bao nhiêu người quá vô minh không hiểu được. Cho nên Thầy khuyên mấy con bỏ hết đi mà tu đi, rồi sẽ thấy được tuyệt vời, chứ đừng có tu danh, tu lợi, tu ăn, tu uống, ngàn đời mấy con không có làm gì được đâu, cũng như người thế tục, đau khổ vẫn đau khổ, nó không bao giờ nó hết đâu. Phải nỗ lực tu như vậy!

Cho nên ở đây do Chơn Giác hỏi Thầy phải giải thích cho mấy con nghe có bốn giai đoạn tỉnh thức mà trong kinh đức Phật đã dạy. Và những người tu sĩ mà đã tập tu thiền định thì nó ở trong tầm vóc tỉnh thức nào, nó ức chế nó lọt vào cái định nào, … đều là có xác định rất rõ rồi. Người tu rồi thì người ta nhìn lại người ta biết được từng cái cấp độ tu tập, cái sai, cái đúng người ta biết. Còn mình chưa tu tới mình không biết nhập cái định này là cái định gì, như thế nào, … sao mình chưa hiểu. Nhưng mà người tu ở trên cao người ta nhìn xuống ở dưới thấp người ta thấy rõ ràng là ngoại đạo nó chưa giải thoát được gì. Và tu cái đó là nó đi vào cái chổ nào người ta biết liền. Còn mình chưa tới thì mình ngơ ngác mình không hiểu. Do đó mình đọc lại kinh sách minh không giải nổi những danh từ mà Phật đã dạy.

Như hồi đầu tiên mấy con vào đây Thầy nhắc mấy con biết danh từ “ức chế” và danh từ “chế ngự” thôi, để chúng ta tu tập thường thường là chế ngự cái tâm của mình chứ không được ức chế tâm mình, đó là những cái mà Thầy nói để cho nó thấu rõ được nghĩa lý thông suốt được đường tu tập của chúng ta để mà chúng ta tu tập đừng có sai.

Thì hôm nay Chơn Giác hỏi, Thầy đã giải thích cho mấy con cho nó rất rõ vấn đề tỉnh thức. Tại sao lại có như vậy? Tại sao họ lại đặt ra linh hồn đi vào như vậy? … Cái việc này là việc sai không hiểu rõ mà nói ra cái tưởng của mình thôi. Cho nên các nhà Đại Thừa đang xây dựng cái thần thức, chúng ta có cái thần thức. Cho nên cái thần thức đó phải 49 ngày mới đi đầu thai, cho nên phải tụng niệm, cúng bái, cầu siêu cho linh hồn. Thực sự ra là việc ảo. Bởi vì nhân quả nó luôn luôn, nó không có thời gian mấy con. Tức là bỏ thân này nó có thân khác để tiếp tục cái nhân quả đó. Còn bây giờ 49 ngày thì nhân quả nó ở chỗ nào? Nếu mà có linh hồn thì trong 49 ngày nhân quả nó ở đâu!? Nhân quả đâu có bao giờ nó có kẻ hở. Cho nên, chúng ta nhìn suốt nhân quả thì con người chúng ta từ khi sanh ra cho đến khi nhiều đời nhiều kiếp vẫn ở trong một cái nhân quả chứ không phải hai nhân quả. Chúng ta thấy mình có thân này, thân nọ, thân kia đủ thứ chứ nó chỉ có một cái luật nhân quả của nó mà thôi. Nghĩa là làm ác thì nó cứ tăng lên cái khổ của chúng ta, mà làm thiện thì nó giảm xuống, nó làm cho chúng ta hạnh phúc an vui thôi. Nó như vậy thôi chứ không có gì, cho nên thiện với ác thôi.

Chúng ta muốn thoát nó ra thì chúng ta phải sống toàn thiện. Toàn thiện thì nó không còn ác nữa thì chúng ta mới gọi là Niết bàn. Mà còn một chút xíu ác vậy thì không thể vào Niết Bàn được. Cho nên chúng ta ly dục mà dục nó còn một chút xíu vầy thì Bảy Giác Chi nó không xuất hiện, cho nên chúng ta không nhập định được. Cho nên cái người tu thiền mà nói rằng không thực hiện được Bảy Giác Chi thì họ tu thiền ức chế tâm thôi chứ không bao giờ mà có thiền định được. Bởi vì Bảy Giác Chi là bảy năng lực Bồ đề, bảy năng lực giải thoát, nó làm cho chúng ta làm chủ được tất cả mọi cái, chứ không phải là pháp Bảy Giác Chi, mà đây là năng lực của Bảy Giác Chi. Các con hiểu không?

Mà từ pháp nào sinh ra? - Từ pháp tu tập Tứ Niệm Xứ mà nó sanh ra cái Bảy Giác Chi. Tại vì trên Tứ Niệm Xứ mà khắc phục tham ưu, không còn tham ưu ở trên Tứ Niệm Xứ nữa, tức là thân, thọ, tâm, pháp của chúng ta không có tham ưu nữa, không có đau khổ nữa, không có ác pháp ở trên đó nữa thì Bảy Giác Chi nó sẽ xuất hiện, cho nên nó hoàn toàn nó ly dục ly ác pháp rồi. Các con rõ cái đạo Phật chứ, cho nên từ Tứ Niệm Xứ thì bảy năng lực giác chi này mới xuất hiện, còn chúng ta có pháp tu Bảy Giác Chi, nhưng mà không phải pháp tu Bảy Giác Chi đó để mà thực hiện bảy cái năng lực của Bảy Giác Chi mà chỉ có Tứ Niệm Xứ mà thôi. Bảy Giác Chi đó chỉ thực hiện trên Tứ Niệm Xứ.

Bây giờ phải có giác chi, phải tác ý ra một cái câu gì đó. Bây giờ cái tâm của Thầy nó đang ở tâm tham hay là tâm sân hoặc là cái thân của Thầy nó đang ở ác pháp, nó đang bị đau, bị nhức Thầy phải trạch cái câu tác ý như thế nào để cho nó đúng cái pháp đó thì tức là Trạch pháp giác chi là chọn lựa ra cái pháp, chọn lựa cái câu tác ý ra. Bây giờ cái tay của Thầy đau thì Thầy nói: “Thọ là vô thường”, tức là tác ý rồi chứ gì, “cái thân này không còn đau nữa”hay là “Tay này không còn đau nữa”, do đó thì Thầy bắt đầu tác ý rồi thì Thầy trạch ra cho nó đúng. Bây giờ Thầy đau cái tay mà Thầy nói cái đầu nó có đúng không!? - Không đúng! Cho nên phải tác ý cái tay rồi bắt đầu bây giờ mới dùng cái pháp của Phật, dùng cái Định Niệm Hơi Thở của Phật mà an trú cho nó để cho nó hết đau. Cho nên bây giờ Thầy mới tác ý: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, thì lúc bấy giờ cái tâm chúng ta nương vào hơi thở nhưng mà tác ý an tịnh để làm cho cái thân chúng ta an, chúng ta thấy cái đau chúng ta không đau nữa. Sau thời gian 1 giờ chúng ta xả ra thì cái mụt nhọt này sẽ tan đi, nó không còn sưng lên nữa, nó không còn ban đỏ nữa, nó không còn làm mủ nữa. Do đó rõ ràng là nó có sự đề kháng của nó nhưng mà khi tâm chúng ta an trú trong sự an ổn. Còn tâm chúng ta cứ chú ý chổ đau thì nó không hết đâu.

Cái phương pháp của Phật là như vậy mà, nó rõ ràng trên Tứ Niệm Xứ trên thân quán thân để mà khắc phục tham ưu. Thì nó phải bằng phương pháp này, chúng ta sẽ khắc phục được tham ưu. Khắc phục được tham ưu, nó không còn xảy ra nữa thì Bảy Giác Chi nó mới xuất hiện ra, chứ nếu nó còn một chút xíu này thì nó không xuất hiện đâu, đó là năng lực của Bảy Giác Chi. Còn cái pháp Bảy Giác Chi mà chúng ta trạch ra hồi nãy gọi là Trạch pháp giác chi. Chúng ta phải hiểu về trách pháp giác chi, pháp thì có pháp giác chi và năng lực của Bảy Giác Chi. Do chúng ta tu Tứ Niệm Xứ và trên Tứ Niệm Xứ mà tu tập thì nó có pháp Bảy Giác Chi, nhưng mà cái năng lực của Bảy Giác Chi nó xuất hiện ở trên Tứ Niệm Xứ, chứ không phải ở trong cái pháp Bảy Giác Chi. Bây giờ các con hiểu cái pháp Bảy Giác Chi và cái năng lực của Bảy Giác Chi chưa?

Người tu Thân Hành Niệm, người ta đi như thế này, mọi bước đi nó kỹ như thế này, Bảy Giác Chi xuất hiện, cái Tinh tấn giác chi nó xuất hiện, nó có cái lực đẩy cái chân họ. Họ dở chân lên thì nó đẩy lên, họ để chân xuống thì nó hút xuống, đưa tới thì nó đưa tới, … nó có Bảy Giác Chi. Rồi cái Khinh an giác chi, Niệm giác chi, cái Định giác chi nó sẽ xuất hiện, … cho đến cái Xả giác chi, hoàn toàn nó xả sạch hết thì cái tâm ly dục ly ác pháp thì cái Trạch pháp giác chi nó mới xuất hiện. Lúc bây giờ chúng ta chỉ cần hướng tâm tới đâu thì nó làm đến đó, chứ không phải muốn nhập định mà chúng ta không có cái này mà nhập được. Bởi vì ý thức của chúng ta mà diệt tầm tứ thì ý thức chúng ta phải ngưng, 6 căn chúng ta phải ngưng hoạt động. Chúng ta dùng cái Trạch pháp giác chi đó, tức là Bảy Giác Chi trong đó có Trạch pháp giác chi, chúng ta hướng tâm đến tịnh chỉ tầm tứ hoặc là diệt tầm tứ thì ngay đó 6 căn chúng ta ngưng hoạt động liền tức khắc. Nó diệt liền, cho nên cái tâm mới vào được Nhị Thiền. Cho nên chúng ta phải tu Tứ Niệm Xứ cho sung mãn rồi, có Bảy Giác Chi rồi mới nhập được Nhị Thiền là tại vì chúng ta có đủ năng lực đó chúng ta mới nhập được nó, không có đủ năng lực của Bảy Giác Chi chúng ta không nhập được. Cho nên, chúng ta tu làm sao để có Bảy Giác Chi, bảy năng lực giác chi. Giác chi có nghĩa là Bồ đề, mà Bồ đề là giải thoát. Bảy cái trạng thái giải thoát của người ta, bảy cái năng lực của người ta, đâu có phải thường, chứ đâu phải bảy pháp. Nếu bảy pháp thì chúng ta tu đâu có gì năng lực đâu mà gọi là Bồ đề. Chúng ta tu đi, nhiều khi chúng ta tác ý mà chúng ta không biết cách nó cũng không hết đau nữa là gọi là Bồ đề. Chúng ta nhức hoài mà gọi là bây giờ tôi Trạch pháp giác chi nó ra đây nó hết thì như vậy là sai rồi, đâu có đúng đâu. Phải không? Các con hiểu cái chổ mà Thầy muốn nói, Bồ đề là nó phải hoàn toàn giải thoát, nó làm cho chúng ta không còn đau khổ nữa, mới gọi là Bảy Giác Chi chứ, gọi là Bảy cái Bồ đề, thất Bồ đề. Đó là phải hiểu như vậy mới đúng, thì nhưu vậy rõ ràng là chúng ta phải tu đúng cách, chứ không tu đúng cách thì không đạt được.
 
Phật tử ghi chép lời Thầy Thông Lạc 

Tuesday, February 27, 2018

CẬN TỬ NGHIỆP VÀO NIẾT BÀN



 
Kính gửi: Liễu Thông!

Sinh ra làm người không ai tránh khỏi cái chết.

Thế mà sợ chết sao hỡi con!

Lúc sắp chết hãy tác ý: “Tâm bất động, thanh thản”. Khi tác ý xong thì giữ tâm yên lặng chừng 1 phút thì lại tác ý nữa. Cứ tác ý như vậy cho đến khi chết.

Do không sợ và tác ý như vậy, khi chết sẽ vào Niết bàn không còn tái sanh luân hồi.

Kính thư,

Thầy của con

THẦY TRÒ GẶP NHAU


Chơn Như ngày 09/10/2004

THẦY TRÒ GẶP NHAU
TÂM THƯ GỬI CÁC PHẬT TỬ LỚN TUỔI

Kính gửi: Từ Quang!

Trong những ngày gặp gỡ Phật tử ở Hà Nội, Thầy rất bồi hồi và lo lắng thân tứ đại của các bác, các cụ đã báo động thời gian còn lại không bao lâu nữa. Rồi đây kẻ ở người đi và đi mãi mãi, nhưng đi về đâu các bác, các cụ có biết không?

Từ Quang, con còn nhớ lời Thầy dạy chăng?

Tâm thanh thản, an lạc và vô sự là nơi con về khi bỏ thân tứ đại này. Nơi đó mãi mãi không còn tái sinh luân hồi nữa; nơi đó không còn khổ đau con ạ! Nơi đó là nơi chư Phật ba đời đều an trú.

Trước kia trong những ngày ra Bắc, Thầy gặp con trong chiếc thân tứ đại, nhưng hôm nay và ngày mai sẽ gặp con trong trạng thái thanh thản, an lạc và vô sự, con có biết không? Nếu con giữ gìn được trạng thái ấy, bằng không thì khó mà gặp nhau con ạ!

Muốn giữ được tâm thanh thản, an lạc và vô sự là một việc làm đâu phải dễ, nếu không ngay từ lúc thân tứ đại còn khỏe mạnh, còn sức lực mà không tu tập thì đến khi thân tứ đại già nua, mỏi mòn, yếu đuối thì tu tập và rèn luyện tâm thanh thản, an lạc và vô sự làm sao được nữa.

Nghiệp lực tác động rất mạnh khi nó đến thăm con, lúc bây giờ con không còn sức chịu đựng, tinh thần không sáng suốt, nhiều khi làm cho con hôn mê không còn biết gì cả, sống mà như chết. Giờ phút ấy con còn gì nữa hỡi con!? “Nghiệp tương ưng luân hồi”, hết một kiếp người rồi mãi mãi... Ôi! Một sự luân hồi đầy khổ đau, nào ai biết phải không con?

Con cứ hình dung tưởng tượng từ khi chết đến khi tái sinh nằm trong bụng mẹ là một chuỗi dài khổ đau vô cùng, vô tận của kiếp người. Chết thì trăn trở rã rời cơ thể, đau nhức, mệt nhọc, ... Sinh thì nằm co trong bụng mẹ ngâm mình trong chất nhơ bẩn, uế trược, chật chội, cựa quậy khó khăn vô cùng. Đó là một cuộc tái sinh luân hồi khổ như vậy, thế mà mọi người nào ai có biết sự khổ đau này con ạ!

Muốn chấm dứt tái sanh luân hồi thì ngay từ bây giờ con phải siêng năng tận lực tu tập rèn luyện trước: “Các chướng ngại pháp vui cũng như buồn đều phải buông xuống cả!”. Buông xuống như thế nào đây?

Buông xuống bằng pháp hướng tâm, phải theo pháp hướng tâm như lý tác ý mà buông xuống: “Tâm thanh thản, an lạc và vô sự, các pháp thế gian là pháp sinh diệt, là pháp khổ đau phải chấm dứt ngay liền!”. Khi tác ý như vậy xong thì con nên tác ý tiếp để dẫn thân tâm vào chỗ không đau khổ, nếu tâm đang bị chướng ngại thì con nên tác ý câu này: “An tịnh tâm hành tôi biết hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra”, rồi im lặng hít thở vô thở ra năm lần rồi lại tác ý như trước. Nếu thân con bị bệnh đau thì con nên tác ý câu này: “An tịnh thân hành tôi biết hít vô, an tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, rồi im lặng hít vô thở ra năm lần rồi lại tác ý như trước.

Tâm thanh thản, an lạc và vô sự là pháp duy nhất để đối trị mọi nghiệp chướng đang vây quanh con.

Từ Quang, con hãy nhớ khi thân con còn mạnh khỏe hay lúc đau ốm thì phải siêng năng tu tập đừng bỏ qua một thời gian nào, dù là một phút giây ngắn ngủi, vì thời gian tuổi đời của con còn lại rất quý:

“Tấc bóng thời gian một tấc vàng,

Tấc vàng tìm được không gì khó.

Tấc bóng thời gian khó hỏi han”

Những thời gian còn lại đó là để con luyện tập chuẩn bị cho con có đầy đủ nội lực khi giặc sinh tử đến thăm.

Khi luyện tập và giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự thì có một nội lực rất mạnh, một sức đề kháng kinh khủng, nó sẽ giúp con đẩy lùi mọi chướng ngại pháp như: bệnh tật, phiền não, tai nạn, sự lo rầu, thương ghét, giận hờn, v.v.. nó còn giúp con giữ gìn tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ.

Khi chúng đến với con thì chỉ cần tác ý: “Tâm thanh thản, an lạc và vô sự, tất cả các pháp đều vô thường hãy đi đi! không được ở trong thân tâm ta!”. Con nên nhớ kỹ khi có chướng ngại pháp đến thì phải giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh và dùng pháp như lý tác ý đẩy lùi thì không còn có ác pháp nào tác động vào thân tâm con được.

Trước lúc từ giã cõi đời này, chỉ có pháp môn này giúp con thoát khổ và chấm dứt luân hồi mà Đức Phật thương xót chúng sanh để lại cho chúng ta ngày nay: “Ta không thấy một pháp nào khác, này các Tỳ kheo, có Như lý tác ý, lậu hoặc chưa sanh thì không sanh, lậu hoặc đã sanh thì đoạn diệt”.

Một pháp bảo quý báu vô giá không có vàng bạc, châu ngọc, kim cương đem so sánh được.

Con hãy nhớ ôm chặt pháp như ôm phao qua biển, để vượt sóng gió ba đào của kiếp làm người, để đến bờ bên kia. Buông pháp là buông phao con sẽ chìm xuống đáy biển sanh tử luân hồi mãi mãi muôn đời, muôn kiếp và Thầy trò không còn gặp nhau mãi mãi con ạ!

Thăm và chúc con mạnh khỏe tu tập xả tâm tốt luôn luôn giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự.

Kính thư,

Thầy của con




THẦY DẠY BÀI PHÁP CẬN TỬ NGHIỆP



Kính gửi các con, các con phải lắng nghe lời Thầy khuyên bảo.

Được sinh ra làm người là khó, được gặp Chính pháp lại còn khó hơn.

Hôm nay các con được gặp cả hai, cớ sao các con lại còn dễ duôi, không lo tu tập rèn luyện thân tâm để thoát khỏi vòng tay sinh tử luân hồi?

Các con có biết chăng? Thế giới này là thế giới của nhân quả, vì thế nhân quả làm chủ, nhân quả sai bảo các con, chúng thường giam cầm các con, biến các con thành nô lệ. Các con làm sao thoát khỏi ngục tù nhân quả này? Chúng bảo các con giận hờn là các con giận hờn, bảo tham muốn là các con tham muốn, bảo lo rầu phiền não là các con lo rầu phiền não, bảo các con bệnh là các con bệnh, bảo các con chết là các con chết... Những điều này các con có biết chăng?

Các con đang sống trong vô minh điên đảo cứ mãi khư khư cho rằng thân tâm này là của con, cha mẹ vợ con anh chị em là của con, nhà cửa tài sản danh vọng là của con?

Các con điển đảo đã hiểu sai lầm. Các con có biết không? Thân này là vô thường, là nơi tập trung muôn sự đau khổ, là ổ bệnh tật, nó không phải là của con. Vì thế trước giờ phút lâm trung thân này tan rã con phải giữ tâm bất động đừng sợ hãi, gan dạ kiên cường, dù cho cơn đau xé ruột xé gan con phải bình tĩnh trước lúc chia tay với mọi người để đi vào lòng đất.

Thầy trao cho các con một thanh gươm thư hùng kiếm, các con phải nắm chắc trong tay đừng bao giờ lìa xa nó các con ạ, lúc nào con cũng nhớ câu như lý tác ý: Tâm phải thanh thản, an lạc vô sự, không được dao động, không được sợ hãi, phải bình tĩnh. Tất cả các pháp trên thế gian này đều vô thường, không có gì là của ta cả. Phải buông xuống đi, buông xuống cho thật sạch...

Trên giường bệnh con nên tác ý câu trên, nó sẽ giúp con vượt qua biển cả, sóng to bão tố... và khi bỏ thân này các con sẽ ở bên Thầy.

Cố nhớ lời Thầy dạy các con ạ. Chỉ có tâm thanh thản an lạc vô sự mới tương ưng với tâm Phật, tâm Thầy. Còn các tâm khác đều bị cảnh trầm luân trong vòng sáu nẻo luân hồi khổ đau.

Thầy chúc các con hãy gan dạ, vững mạnh, lúc nào tâm cũng thanh thản an lạc và vô sự!

Chơn Như, ngày 10 – 04 -2004


Thầy của các con

VƯỢT QUA NHÂN QUẢ





Kính gửi: Diệu Đạo!
Có thân nhân quả vô thường thì có nghiệp báo, nhưng nghiệp báo không tác dụng vào tâm con được vì con có pháp “Như Lý Tác Ý”. Nhờ pháp Như lý tác ý con giữ tâm bất động.
Vậy con hãy ôm chặt pháp Như lý tác ý để vượt qua biển nghiệp nhân quả. “Tất cả các pháp đều vô thường, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta. Vậy tâm hãy bất động, luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự”.
Khi tác ý xong con hãy để tâm sống tự nhiên, thanh thản, an lạc và vô sự. Khi tâm sống trong trạng thái này được chừng một vài phút thì con tác ý như vậy trở lại. Cứ như thế con tu cho đến khi con không tác ý mà tâm con bất động, thanh thản, an lạc và vô sự thì con đã vượt qua biển nghiệp sinh tử luân hồi.
Hãy cố gắng lên con ạ! Đến khi nào bỏ xác thân này thì con sẽ vào nơi chư Phật và Thầy, vĩnh viễn không còn đau khổ nữa.
Thăm và chúc con vui vẻ, sống với tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.
Kính thư,
Thầy của con

Sách nói: LỜI PHẬT DẠY - biên soạn: Thích Tánh Trí

Sách nói LỜI PHẬT DẠY do Đại đức Thích Tánh Trí biên soạn, qua hai giọng đọc phật tử Chúc Sen và Thiện Nghĩa. Ước nguyện LỜI PHẬT DẠY...